Hôm khai trương quán, một bác khách lớn tuổi hỏi tôi: 'Giấy tường này mua ở đâu mà tông màu lạ vậy? Mấy mẫu hot trên mạng tôi xem chán lắm rồi.' Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã bỏ cả tháng trời săn loại giấy mà hiếm cửa hàng nào chịu nhập. Nói thật, tôi không phải dân thiết kế chuyên nghiệp, chỉ là ông chủ một quán cà phê nhỏ ở Đà Nẵng, 4 năm nay tự tay thiết kế và dán tường quán, cũng từng tư vấn cho bạn bè cải tạo nhà ở. Bởi thế, bài hỏi đó làm tôi nhớ lại cả một hành trình lâu dài để tìm được mẫu ưng ý. Qua bài viết này, tôi sẽ kể những điều mình đúc kết được sau khi thử đi thử lại không biết bao nhiêu cuộn giấy. Mong rằng bạn sẽ khỏi phải lặp lại vết xe đổ của tôi. Nếu muốn tìm hiểu mẫu giấy dán tường hàn quốc đẹp, việc trước tiên là đừng vội chọn theo trend.
Loại giấy bán chạy nhất không phải loại đẹp nhất khi dán thật
Tôi từng dính phải sai lầm khi quyết định dán thử 3 mẫu bán chạy trên TikTok/Shopee: loại họa tiết hoa nhí, vân đá marble, và cả mẫu kẻ sọc. Nhìn ảnh thì ai cũng bảo đẹp, nhưng lúc dán thật lên tường, chuyện lại hoàn toàn khác hẳn. Bản hoa nhí nhìn sát thì ưa, nhưng khi phủ kín tường thì mắt bị rối ngay, đặc biệt khi quán đông người, đứng lâu một chút là thấy chóng mặt. Mẫu marble thì, lúc đầu trông có vẻ sang, nhưng chỉ sau vài tuần, khí hậu Đà Nẵng nồm ẩm, làm các đường nối lộ rõ mồn một, trông cứ như tường bị nứt, chẳng còn vẻ tự nhiên nào. Loại kẻ sọc thì khỏi phải bàn, dù chọn sọc dọc hay sọc ngang đi nữa, căn phòng trông chật chội hơn hẳn, quán của tôi vốn đã nhỏ, dán thử xong tôi phải bóc bỏ ngay, phí cả tiền lẫn công. Sau lần đó tôi đúc kết được kinh nghiệm: ánh sáng quyết định tất cả, mẫu đẹp trên màn hình máy tính, khi đưa vào không gian thật nhiều khi trở thành thảm họa. Các bạn cứ nhớ, like ảo không thể cứu bức tường nhà bạn lúc ánh sáng chiếu vào không đúng hướng.
Mẫu tôi chọn cuối cùng là giấy trơn có họa tiết nổi chìm màu pastel
Sau vô số lần dán hỏng, tôi quyết định thử một hướng khác – loại giấy Hàn Quốc hiếm người dùng: bề mặt hơi nhám, họa tiết hoa văn nổi nhẹ cùng tông màu pastel như xám tro, be, xanh rêu. Nghe có vẻ hơi đơn điệu, nhưng chính sự đơn giản đó cứu tôi theo một cách không ngờ. Mặt giấy sần che được gần hết các khuyết điểm của tường cũ, chỗ lồi lõm không còn hiện rõ nữa, tường trông như mới xây. Họa tiết chìm nhẹ tạo chiều sâu rất tự nhiên nhưng không hề làm rối mắt, nắng sớm rọi vào là hiện rõ từng đường vân rất đẹp, rất Hàn Quốc. Về giá cả, loại này đắt hơn mẫu hot chừng 20 đến 30 phần trăm, nhưng độ bền sau đúng 2 năm dùng thật ở quán tôi thì chẳng bong góc nào, trong khi những mẫu hot kia, mới chưa đầy một năm đã phải dán vá vài chỗ. Có lần một ông bạn làm họa sĩ ghé quán chơi, nhìn tường rồi nhận xét: loại tường này mà dùng giấy này thì khỏi cần trang trí nhiều. Tôi công nhận anh bạn nói đúng, vì chính tôi lúc đó cũng đang được hưởng cái cảm giác nhẹ tênh mà nó tạo ra.
Cách nhận biết giấy Hàn Quốc chính hãng qua lớp keo và độ dày
Kinh nghiệm đau đớn của tôi là chuyện phân biệt giấy Hàn Quốc thật và giả. Tôi từng dính phải một cuộn giấy ghi 'Hàn Quốc xách tay' mà sự thật là hàng Thái Lan nhái, người bán hét cao hơn 15% so với giá thị trường. Kể từ vụ đó, tôi học được cách kiểm tra rất nhanh, rất đơn giản. Trước hết, cứ sờ tay lên bề mặt giấy: giấy Hàn Quốc chính hãng có độ dày cảm nhận rõ, dai, khó rách khi bóp thử, còn hàng nhái Trung Quốc thường mỏng lét, chỉ cần bóp nhẹ là nhăn nhúm, đến mức xé toạc một đường chỉ với hai ngón tay. Còn lớp keo thì, giấy xịn có lớp keo đều, dai, không thấm nước; bạn chỉ cần nhỏ vài giọt nước phần keo sau cuộn giấy, nếu nước ngấm vào ngay là hàng kém chất lượng. Ngoài ra còn một mẹo mà ít người quan tâm: kiểm tra mã lô trên cuộn giấy. Hàng Hàn Quốc chuẩn thường có mã lô mở đầu bằng ký tự H hoặc ghi rõ ràng nơi sản xuất ở tỉnh thành cụ thể, còn hàng nhái thì mã lô rất mập mờ, in mực nhòe nhoẹt, dễ phai. Nhân đây tôi cũng khuyên thật lòng: nếu bạn muốn chọn giấy Hàn Quốc vừa đẹp vừa bền, đúng chất, thì hãy ưu tiên mẫu ít phổ biến, vì hàng nhái thường chỉ làm theo mẫu bán chạy, mẫu càng hiếm thì càng khó bị làm giả. Điều trớ trêu là, sau khi tôi kể lại vụ này cho mấy anh bạn cũng làm quán, họ hỏi xin chỗ mua liền tức thì, và ai nấy đều phải công nhận một điều: hàng thật khác hẳn.
Dán giấy trơn màu pastel giúp tôi linh hoạt thay đổi không gian hơn
Sau nửa năm dùng liên tục, tôi thấy một lợi ích vô cùng thực tế: giấy trơn màu pastel không hề gò bó tôi vào một khuôn mẫu. Bởi vì tường quán đã chọn tông trầm, mỗi mùa tôi chỉ việc thay đổi đồ trang trí là không gian như mặc một chiếc áo mới. Hè đến tôi treo thêm mấy bức tranh xanh biển, mùa lạnh tôi đổi qua đèn vàng ấm, chỉ đơn giản vậy mà khách cứ ngỡ tôi vừa sửa quán, nhiều người còn tưởng tôi dán lại tường. Điều tôi thích nhất là sự tự do trong việc tạo điểm nhấn: nếu chán một mảng tường, tôi không cần lột cả cuộn giấy ra, chỉ cần mua một cuộn giấy dán bàn ghế cùng tông màu nổi bật hơn rồi cắt thành hình khối, dán vào là được ngay một góc hoàn toàn mới. Tôi từng cắt giấy dán bàn ghế thành hình ngọn núi nhỏ dán lên mảng tường gần quầy pha chế, thế là đám trẻ quanh quầy cứ chụp hình lia lịa, không hề tốn thêm đồng nào thuê thợ về dán. Giờ nghĩ lại, tôi nhận ra mình từng suýt đi sai đường khi cứ bị cuốn theo mấy mẫu cầu kỳ. Nếu bạn vừa mới tập tành chơi giấy dán tường, tôi xin khuyên thật lòng một câu: nên ưu tiên bản trơn hoặc họa tiết nhẹ nhàng, đừng vội sa vào mẫu phức tạp vì chán rất nhanh. Có một câu tôi rất tâm đắc mà giờ đây tôi mới ngộ ra trọn vẹn: vẻ đẹp bền lâu nằm ở sự tối giản, chứ không phải ở độ cầu kỳ. Không biết bạn đang đắn đo điều gì, nhưng nếu bạn cũng từng bối rối trước hàng trăm mẫu giấy giống như tôi hồi trước, cứ thử dừng lại, hít một hơi thật sâu, và đặt câu hỏi: mẫu nào sẽ khiến bạn vui được 2 năm tới, thay vì chỉ 2 ngày hiện tại? Tôi cá là câu trả lời sẽ nằm ở một nơi rất khiêm tốn.