Quán tiệm cà phê nhỏ của tôi nằm trong một con hẻm nhỏ ở TP.HCM, khách đa phần là nhân viên văn phòng. Sáng hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi của người thợ quen thông báo rằng mấy cuộn giấy vừa mua bong ra ở chỗ cạnh bàn tính tiền do tường ẩm, mặc dù tôi chọn đúng mẫu trong catalogue giá cao. Lúc đó tôi mới nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu về giấy. Giấy dán tường Hàn Quốc đẹp thực chất cách nhìn của tôi đã khác đi
Mẫu đẹp trên catalogue không bao giờ giống thực tế trên tường
Tôi vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên mua mẫu giấy có hoa văn nổi bật ở cuốn sách mẫu mà đại lý đưa cho tôi. Tôi tin rằng nó sẽ tạo điểm nhấn đẹp mắt, vậy mà khi thi công hoàn tất, bức tường chính dài 4 mét lại trở nên chật chội. Mẫu đó có tỉ lệ hoa quá lớn khiến mắt bị rối. Tôi phải bóc ra chuyển sang mẫu trơn hơn. Ánh sáng tự nhiên lẫn đèn điện đều ảnh hưởng lớn. Catalogue thường chụp dưới đèn studio có độ phản quang cao, nhưng tường quán tôi thì lại hút sáng. Vì vậy, màu trắng ngà trong sách mẫu trở thành màu ố vàng khi dán cạnh cửa sổ hướng tây. Tôi từng nghĩ giá cao thì chất lượng tốt hơn, nhưng sau vụ đó tôi hiểu ra.
Tôi dành cả tuần lễ chỉ để chạm tay vào những cuộn giấy ở chợ Kim Biên
Rút kinh nghiệm đắt giá, tôi quyết định đi khảo sát thực tế tại chợ Kim Biên, quận 5. Tôi dùng ngón tay ấn nhẹ vào độ dày, độ bám dính trên từng cuộn giấy. Có 4 loại giấy Hàn Quốc phổ biến: giấy vinyl trơn, non-woven mềm, loại fabric mềm mịn, hay loại giấy thảm cỏ. Vinyl có ưu điểm là lau được nhưng bề mặt hơi bóng khi ánh đèn chiếu vào. Non-woven thấm hút tốt nhưng nhược điểm là dễ rách. Fabric mềm và sang nhất nhưng giá đắt hơn hẳn. Tôi quyết định dùng non-woven cho toàn bộ quán bởi nó phù hợp với khí hậu nóng ẩm Sài Gòn. Người bán chỉ tôi cách xem lớp keo: gấp mép giấy rồi vuốt xem có bị bong tróc không. Có mẫu giấy nhìn đẹp mắt nhưng keo lại bị chảy khi gặp ẩm, tôi bỏ ngay.
Điều khác biệt nằm ở cách tôi nhìn mẫu giấy khi rọi đèn
Có một kỹ thuật ít người biết không ai nói cho tôi biết chính là dùng đèn pin rọi hắt ngang từ bên cạnh để phát hiện độ bóng, độ sần hay các khuyết điểm in ấn. Tôi nhớ có lần tôi thích một mẫu vân đá nhìn khá sang trong điều kiện đèn shop, nhưng khi rọi đèn pin vào, tôi thấy các đường vân in lệch hẳn, chỗ thì vân dày đặc, chỗ lại nhạt màu. Tôi lập tức bỏ qua và quay sang mẫu vân gỗ sần nhẹ. Vì sao ư loại này ít lộ vết ố và cũng không gây chói mắt. Nếu bạn có điều kiện, hãy rọi đèn thử đến bất kỳ cửa hàng vật liệu nào, tránh được việc dán xong rồi phải bóc khi sản phẩm không như kỳ vọng.
Căn phòng đẹp cuối cùng lại đến từ mẫu giấy trơn màu kem
Cuối cùng, điều buồn cười là không gian ưng ý nhất lại là mẫu giấy trơn màu kem nhạt phối với một mảng tường điểm nhấn khoảng 1,2 mét vuông. Mảng nhấn đó tôi chọn họa tiết lá cây nhỏ màu xám, không làm phân tâm khách mà vẫn giữ được sự sạch sẽ. Bài học lớn nhất tôi rút ra vẻ đẹp không đến từ sự cầu kỳ mà nằm ở sự cân bằng với không gian với mục đích sử dụng căn phòng. Tôi từng chê mẫu trơn là tẻ nhạt, nhưng thực tế chứng minh ngược lại. Sáng nào mở cửa quán, tôi nhìn bức tường màu kem và tự nhủ đây chính là lựa chọn đúng. Nếu bạn đang đứng giữa hàng trăm mẫu, đừng vội chọn mẫu rực rỡ nhất. Cứ về nhà đo lại diện tích thật, kiểm tra hướng nắng buổi chiều và đừng quên màu trơn sáng sẽ giúp không gian trông rộng hơn. Mong rằng những trải nghiệm tôi kể giúp bạn tự tin hơn khi chọn mẫu. Bạn có kinh nghiệm gì về giấy dán tường Hàn Quốc, chia sẻ với tôi ở phần bình luận.